Tuyển chọn thơ ngắn về cha mẹ hay, giàu cảm xúc nhất

Những bài thơ ngắn về cha mẹ để lại cho người con nhiều suy ngẫm về công ơn sinh thành, dưỡng dục. Đó cũng như là lời động viên, nhắc nhở cố gắng không phụ lại tấm lòng của các cha mẹ đồng thời luôn có điểm tựa vững chắc để bước vào đời. Ngay dưới đây, mời các bạn cùng đọc và cảm nhận những điều hay, thú vị trong những bài thơ nhé.

Nội Dung Bài Viết

Những câu thơ ngắn nói về cha mẹ

Những câu thơ ngắn nói về cha mẹ được nhiều người yêu thích, đó là những chia sẻ, bộc lộ tình yêu thương, dạt dào cảm xúc nhất, những lời trân trọng biết ơn nhất. Dưới đây là tổng hợp những bài thơ chúng tôi dày công sưu tâm, mời các bạn cùng tham khảo nhé.

Điều con muốn nói

Tác giả: Thích Tâm Chánh

Ơn Cha núi chất trời tây

Láng lai nghĩa Mẹ nước đầy biển đông

Ơn Cha trọng lắm ai ơi

Nghĩa Mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau

Lên non mới biết non cao

Nuôi con mới biết công lao mẫu từ!

Hiếu

Ơn nghĩa sinh thành tựa núi non

Mẹ cha là Thánh của đời con

Dù đi xa cách muôn phương ấy

Chữ hiếu con đây mãi giữ tròn.

Công Cha Nghĩa Mẹ

Ơn trời biển tấm lòng muôn trượng

Mẹ cùng Cha sinh dưỡng chúng con

Năm khắc khoải, tháng mỏi mòn

Sớm khuya tần tảo héo hon một đời

Xưa nghèo túng chẳng nơi để ở

Lại nhiều con vay nợ chất chồng

Cơm chẳng đủ, áo cũng không

Xót Cha thương Mẹ giữa đồng tắm mưa

Xong mùa vụ cũng vừa là lúc

Chủ tới nhà thúc giục nợ nần

Từ bậu cửa, tới giữa sân

Kẻ đong người chở thóc dần…vơi đi

Cứ như vậy kiên trì gian khổ

Vì các con vẫn cố gượng mình

Cha chịu khổ, Mẹ hy sinh

Nhịn cơm nhường áo thân hình xác xơ

Qua bĩ cực bây giờ phương trưởng

Tuy chúng con chẳng tướng, chẳng quan

Luôn kính trọng, biết kết đoàn

Anh, em nhường nhịn cháu ngoan nghe lời

Đã tới lúc nghỉ ngơi thanh thản

Cầu Mẹ Cha bầu bạn lâu dài

Dù kiệu cổ, rước trên vai

Xin được miệt mài phụng dưỡng Mẹ Cha.

Cha tôi

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Đời cha khó nhọc gian truân lắm

Bốn mùa mưa nắng tắm mồ hôi

Những đêm đông lờ lững mây trôi

Giấc ngủ không đầy thương con thơ lạnh

Bao ngày rã ròng mưa không chịu tạnh.

Dáng lom khom gánh bó củi tròn

Mái tóc hằn màu sương gió mỏi mòn

Đôi chân gầy cũng không còn lành lặn

Bát cơm không đầy chấm thìa muối mặn

Chén canh rau cha nuôi nấng đời con

Xin lỗi cha con chữ hiếu chưa tròn

Chút tài mọn con chưa làm nên sự

Cha đã già con vẫn đứa con hư

Đã bao lần con hứa mình sẽ đổi

Chưa hiểu đời con mắc nhiều lầm lỗi

Cha vẫn là người dẫn lối đời con

Con còn nhớ thuở bé lon ton

Đến bây giờ con sức dài vai rộng

Cha khổ cực – ân cần – lo toan – vất vả

Con tự dặn mình không vấp ngã đâu cha.

Mẹ

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹ

Viết tặng bài thơ thỏa nỗi lòng

Nơi con xứ khách trời nắng nhẹ

Quê mình đã hết đợt đông phong?

Bỗng nhớ những ngày con bé thơ

Vòng tay, tiếng hát, nhịp ầu ơ

Chạnh lòng con muốn mình đừng lớn

Thời gian hờ hững chẳng đợi chờ

Rồi khuôn mặt mẹ lắm vết hằn

Bàn tay gầy guộc mấy nếp nhăn

Mái tóc pha sương màu đã ngả

Vì con, bao đêm mẹ trở trăn

Hôm nay bên bờ sông vắng lặng

Lưu vong đất khách chẳng cạnh người

Vì ai đời mẹ bao gánh nặng

Người con xa xứ nhớ khôn nguôi

Mẹ ơi! Hôm nay ngày của mẹ

Chẳng đỡ đần chi, chẳng giúp gì

Chỉ có nỗi lòng thương khôn xiết

Ơn mẹ đời này con khắc ghi.

Ơn nghĩa sinh thành

Tác giả: Trần Quân

Sinh thành dưỡng dục mãi mang ơn

Khắc cốt ghi tâm chẳng thể sờn

Mẹ vốn so như lòng biển cả

Cha thời sánh với đỉnh trường sơn

Làm con trách nhiệm thời tôn kính

Chớ để nhân gian phải oán hờn

Hãy nhớ bao lời kinh phật dạy

Muôn đời phúc đức vững bền hơn.

Ơn cha mẹ

Tác giả: Việt Cường

Cha nhẫn nhục trăm điều mệt mỏi

Mẹ khiêm nhường vạn nỗi buồn đau

Dù cực khổ, chẳng u sầu

Dâng trào tình cảm, thấm sâu dặm trường

Tâm cảm phục tình thương cha mẹ

Dạ thầm ơn hiếu lễ biển trời

Lòng khắc khoải, bụng đầy vơi

Tròn câu trung nghĩa, vẹn lời đức nhân.

Ơn sâu, nghĩa nặng

Tác giả: Phong Hàn

Mẹ già một nắng, hai sương!

Cho con đến được giảng đường ngày nay.

Cha già chai sạn đôi tay!

Cho con cầm bút vui say cùng người

Thầy cô tận tụy suốt đời!

Cho con nhìn tận… bầu trời xanh cao.

Biển xanh sóng vỗ lao xao,

Đố ai đong được biết bao nhiêu là?

Thương Cha

Tác giả: Lê Thế Thành

Thương cha nhiều lắm cha ơi

Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha

Đồng gần rồi tới ruộng xa

Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi

Nếp nhăn vầng trán bên đời

Vai cha mái ấm bầu trời tình thương

Dìu con từng bước từng đường

Lo toan vất vả đêm trường năm canh

Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành

Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che

Cha là chiếc võng trưa hè

Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào

Cha là những hạt mưa rào

Cho con uống mát biết bao nhiêu lần

Giờ đây con đã lớn khôn

Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!

Tình Cha Mẹ

Tác giả: Thịnh Nguyễn

Chưa một lần con viết thơ về Mẹ

Cũng chưa từng đặt bút nghĩ về Cha

Bởi lời thơ dù sâu lắng mượt mà

Cũng không thể tả đầy ân nghĩa được

Hãy ví cha như những nguồn sống nước

Và coi mẹ là không khí trời xanh

Gửi cho con tất cả những ngọt lành

Mong con ấu mau trưởng thành khôn lớn

Tình cha lắm chưa một lần sóng gợn

Nghĩa mẹ đầy cũng chẳng chút mưa gào

Ân nghĩa nặng tận biển thẳm trời cao

Mà không thể bút nào ghi thấu nổi.

Vai mẹ gầy mồ hôi còn thấm gối

Tóc cha già vẫn phủ nắng màu sương

Chỉ mong con luôn vẹn lối êm đường

Không lạc bước giữa phong trần góc bể

Tình cha đó cao vời vợi là thế

Nghĩa mẹ đây sao có thể sâu bằng?

Như biển thẳm không thể thấu trời xanh

Mà ngòi bút tả thành “chân lý” được?

Đã là con đừng để mi mẹ ướt

Cũng chớ làm tổn hại đến lòng cha

Rồi mai đây ai cũng sẽ tuổi già

Tình cha mẹ vẫn mãi là “vĩnh cửu”!

Mẹ là tất cả

Tác giả: Lăng Kim Thanh

Mẹ là cơn gió mùa thu

Cho con mát mẻ lời ru năm nào

Mẹ là đêm sáng trăng sao

Soi đường chỉ lối con vào bến mơ

Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ

Cho con thành tựu được nhờ tấm thân

Mẹ thường âu yếm ân cần

Bảo ban chỉ dạy những lần con sai

Mẹ là tia nắng ban mai

Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng

Lòng con vui sướng nào bằng

Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi

Mẹ ơi con chẳng ước gì

Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua

Vui nào bằng có Mẹ Cha

Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương

Cho con dòng sữa ngọt đường

Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ

Xua đêm tăm tối qua đi

Mang mùa xuân đến thầm thì bên con.

Công ơn cha mẹ

Tác giả: Ngạo Thiên

Cuộc đời bao nỗi đắng cay

Nhìn về cha mẹ, lệ cay nghẹn ngào

Hôm nay nước mắt tuôn trào

Nhớ ơn cha mẹ, cả đời cưu mang

Cho con cuộc sống vinh quang

Tương lai tươi sáng, muôn vàng mai sau

Tóc nay mẹ đã bạc màu

Vì bao khổ cực, dải dầu sớm trưa

Thương con không quảng nắng mưa

Thức khuya dậy sớm, mưa giông không màng

Gian lao khổ cực nào than

Cho con no đủ, hiên ngang với đời

Con đây chẳng nói nên lời

Nghẹn ngào nước mắt, lòng này khắc ghi

Lạy cha lạy mẹ con quỳ

Công ơn trời biển, đời đời không quên.

Thương cha, nhớ mẹ

Tác giả: Minh Lộc

Ơn đời con đã sinh ra

Biển khơi là mẹ, cha là núi non

Bao nhiêu vất vả gầy mòn

Mẹ cha đánh đổi cho con nụ cười.

Mẹ là tia nắng vàng tươi

Thắp lên ánh sáng trong người của con

Mẹ ơi hãy mãi cười giòn

Con yêu mẹ lắm dáng thon gầy gò.

Cha cho những bát cơm no

Mẹ cho câu hát điệu hò lời ru

Tóc con mọc tốt đầu xù

Bố ngồi cắt tỉa chỉnh chu mượt mà.

Bây giờ con lớn đi xa

Thương cha nhớ mẹ tuổi già đơn côi

Lòng con thấp thỏm bồi hồi

Nhớ về nơi ấy sục sôi trong lòng.

Lòng mẹ

Tác giả: Minh Lộc

Mẹ là tia nắng đời con

Đêm ngày khổ cực héo mòn sắc xuân

Bấy lâu mẹ đã thấm nhuần

Những lo gạo mắm đổi luân ở đời.

Lo từng giấc ngủ à ơi

Mảnh quần vải áo những lời hát ru

Nhiều hôm gió bão mịt mù

Mái tranh dột nước phải thu lại gần.

Nhọc nhằn mẹ chẳng tiếc thân

Gánh đời mẹ quẩy vai trần vẫn mang

Những đêm lệ ướt hai hàng

Giàu no ít đủ nghèo sang mẹ buồn

Dẫu trời nắng đổ mưa tuôn

Chẳng làm cho mẹ phải luồn cúi đâu

Là con đừng để mẹ sầu

Thương cha nhớ mẹ tháng ngâu tìm về.

Vì con

Tác giả: Trúc Lâm

Vì con quên cả thân mình

Mẹ tôi tựa cánh lục bình nổi trôi

Đồng xa ướt áo mồ hôi

Tấm lưng gày mẹ mang phơi giữa chiều

Vì con tóc bạc thêm nhiều

Cha tôi khua vội mái chèo ngược sông

Những ngày nước lũ mênh mông

Dáng cha lẫn giữa cơn dông vội vàng

Còng lưng gánh những lo toan

Mẹ về tất tưởi đường càng thêm xa

Tinh mơ cho tới chiều tà

Luống cày những dấu chân cha còn hằn

Ruộng đồng,chợ búa quanh năm

Mẹ tôi vầng trán nếp nhăn thêm dày

Cha tôi chai sạm đôi tay

Chèo thuyền qua những tháng ngày long đong

Những đêm kéo vó trên sông

Mẹ ngồi đổ ánh trăng cong lên thuyền

Mái chèo cha rẽ màn đêm

Con thuyền trôi ngược hướng lên thăng trầm.

Cha Tôi

Tác giả: Đặng Minh Mai

Cả đời lo lắng cho con

Tuổi già sức yếu lưng khòm chân đau

Ngày xưa mưa nắng dãi dầu

Gian nan cơ cực cha đâu nản lòng

Củ khoai củ sắn trên đồng

Chắt chiu nhặt nhạnh gánh gồng nuôi con

Cha mong bữa đói không còn

Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng

Một đời áo vải nhà nông

Phủ đầy sương gió ướt ròng mồ hôi

Sớm khuya đồng ruộng giữa trời

Tay cha cầy cuốc cho đời con xanh

Tóc cha mây trắng phủ giăng

Con mong cha mãi an lành bên con

Đáp đền dưỡng dục công ơn

Mong cha vui khoẻ nhiều hơn con mừng.

Mẹ Tôi

Tác giả: Lê Trọng Uyên

Một người vất vả đau thương

Sớm hôm làm lụng nuôi con thành người

Đó là hình ảnh mẹ tôi

Tình thương bát ngát bao la bằng trời

Mẹ tôi da đã sạm rồi

Bàn tay có nếp áo thì bạc phai

Thế mà sớm buổi chiều hôm

Buổi trưa nắng chói vẫn ra ruộng đồng

Cho con bưng bát cơm đầy

Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần

Thương nhiều thương lắm mẹ ơi!

Mẹ là tất cả cuộc đời của con.

Công Cha Nghĩa Mẹ

Tác giả: Minh Lộc

Mang con chín tháng mười ngày

Bao nhiêu vất vả hôm nay đã tròn

Tương lai của mẹ là con

Dưỡng con khôn lớn héo mòn tuổi xuân.

Lo từng mảnh áo cái quần

Bát cơm đạm bạc đổi luân mỗi ngày

Những hôm tiền hết gạo vay

Cha con lại phải đi cày suốt trưa.

Cuộc đời biết mấy cho vừa

Thương con bố mẹ trời mưa vẫn dầm

Muốn cho đủ bát đủ mâm

Vẫn là mục đích cha thầm mẹ mong.

Con ơi hãy nhớ trong lòng

Công cha nghĩa mẹ chẳng đong vơi đầy

Mai này con lớn dựng xây

Sinh con sẽ biết công thầy mẹ cha.

Bàn tay của cha

Tác giả: Quý Phương

Bàn tay Cha, nắm tay con

Dìu qua tất cả những cơn bão đời

Khi con mái tóc xanh ngời

Tóc Cha bạc trắng mây trời kém xa

Bàn tay nhỏ, trong tay Cha

Con bình yên cả trong mơ vẫn cười

Nuôi con khôn lớn nên người

Tay Cha run rẫy, trở trời lại đau

Con như chim lạc phương nào

Đủ lông cứng cáp bay vào trời xanh

Nhớ, quên công đức sinh thành

Bởi còn toan tính lợi danh cho mình

Chiều nay ngơ ngẩn đứng nhìn

Trên con phố nhỏ có hình bóng ai

Nắm tay con trẻ bước dài

Trong làn mưa mỏng trên vai ướt mèm

Tự nhiên con bỗng dưng thèm

Bàn tay bé xíu nhỏ mềm như xưa

Để Cha nắm lại cho vừa

Dắt con qua những lọc lừa thế gian

Tự nhiên nước mắt tuôn tràn

Kiếp phù sinh ngắn hơi tàn mấy khi

Bôn ba rồi chẳng được gì

Cha ơi đợi nhé con về chiều nay.

Thơ về cha mẹ trong đạo phật

Trong đạo Phật, lễ nghĩa luôn đặt lên hàng đầu. Báo hiếu công sinh thành là một việc làm tất yếu của mỗi người con.Cùng đọc những bài thơ về cha mẹ trong đạo Phật hay sau đây để cảm nhận sâu sắc hơn công ơn dưỡng dục của đấng sinh thành.

BÔNG HỒNG VÀNG

Vu lan về con cài lên ngực
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hoá vô thường
Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc
Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời lạ
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

NHỚ MẸ

Mưa rơi thánh thót giọt buồn
Nhớ lời ru mẹđêmtrường nỉ non
Mẹ ơi ! Ngày tháng mỏi mòn
Mắt môi giờ đã nhạt son mẹ à
Mẹ đi về phía trời xa
Ầu ơ mẹ vẫn mượt mà trong con
Con đi về phíahoàng hôn
Chon von từ thuở chân son vào đời
Miên man về đến cửa người
Bao năm xuôi ngược khóc cười ngả nghiêng
Ngỡ trời đoái phận thuyền quyên
Nào hay vương mãi lụy phiền mẹ ơi
Giờ đây sónggiócuộc đời
Cho con hiểu kiếp làm người đa đoan
Đoạn lìa… con bước sang trang
Lời thơ từ ấy sầu loang tím buồn

XIN LỖI CHA

Cha ơi ! Con đã nhiều đêm thức trắng
Viết những bài thơ sâu lắng yêu đương
Con vô tâm không biết những đêm trường
Mùa nắng hạn…
Cha nai lưng kéo nước… mặc gió sương
Cho vụ mùa xanh tốt…
Con vô tình ước những điều ngu dốt
Rằng thời gian hãy không ngớt trôi nhanh
Đâu biết rằng cha đã quá tuổi xanh
Tóc muối tiêu đời tô thành bạc trắng…
Vai quần quật trong nắng trưa thầm lặng
Đôi chân gầy bước nặng gánh mưu sinh
Lo cho con mà quên mất thân mình
Con lại bận với mối tình dang dở…
Con đã buồn khi người yêu hờn dỗi
Con dại khờ với mơ mộng xa xôi
Mùi đất – khét nắng – giọt mồ hôi
Mùi thân thương đã làm con chợt tỉnh
Ơi cha ơi ! Biết bao giờ cha hỡi !
Con đáp đền được ơn nghĩa đời cha
Khi biển sâu và trời rộng bao la
Chẳng đo được công lao cha vun đắp…

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

Trần Trung Ðạo

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Con đi góp lá ngàn phương
Đốt lên cho đời tan khói sương
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ
Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ

Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào
Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà con đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

CHA TÔI

Đời cha khó nhọc gian truân lắm
Bốn mùa mưa nắng tắm mồ hôi
Những đêm đông lờ lững mây trôi
Giấc ngủ không đầy thương con thơ lạnh
Bao ngày rã ròng mưa không chịu tạnh
Dáng lom khom gánh bó củi tròn
Mái tóc hằn màu sương gió mỏi mòn
Đôi chân gầy cũng không còn lành lặn
Bát cơm không đầy chấm thìa muối mặn
Chén canh rau cha nuôi nấng đời con
Xin lỗi cha con chữ hiếu chưa tròn
Chút tài mọn con chưa làm nên sự
Cha đã già con vẫn đứa con hư
Đã bao lần con hứa mình sẽ đổi
Chưa hiểu đời con mắc nhiều lầm lỗi
Cha vẫn là người dẫn lối đời con
Con còn nhớ thuở bé lon ton
Đến bây giờ con sức dài vai rộng
Cha khổ cực – ân cần – lo toan – vất vả
Con tự dặn mình không vấp ngã đâu cha.

MẸ !

Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹ
Viết tặng bài thơ thỏa nỗi lòng
Nơi con xứ khách trời nắng nhẹ
Quê mình đã hết đợt đông phong?
Bỗng nhớ những ngày con bé thơ
Vòng tay, tiếng hát, nhịp ầu ơ
Chạnh lòng con muốn mình đừng lớn
Thời gian hờ hững chẳng đợi chờ
Rồi khuôn mặt mẹ lắm vết hằn
Bàn tay gầy guộc mấy nếp nhăn
Mái tóc pha sương màu đã ngả
Vì con, bao đêm mẹ trở trăn
Hôm nay bên bờ sông vắng lặng
Lưu vong đất khách chẳng cạnh người
Vì ai đời mẹ bao gánh nặng
Người con xa xứ nhớ khôn nguôi
Mẹ ơi! Hôm nay ngày của mẹ
Chẳng đỡ đần chi, chẳng giúp gì
Chỉ có nỗi lòng thương khôn xiết
Ơn mẹ đời này con khắc ghi

MẸ TÔI

Trời mưa chẳng ngại – chân mẹ bước
Tần tảo sớm khuya chẳng kể nhọc nhằn
Bàn tay gầy ốm – đôi mắt sâu hằn
Chỉ muốn cho con được bằng chúng bạn

Rồi xuân qua – Rồi tới mùa nắng hạn
Giọt mồ hôi thấm mặn bát cơm trưa
Ngó trong nhà – kẽo kẹt – võng đưa
Mẹ yên lòng vì con đang say giấc..
Rồi hạ qua – rồi tới mùa gió bấc
Tấm lưng còng chắn gió rét đêm đông
Miếng cá miếng canh – mẹ nhịn – mẹ gồng
Con no bụng mẹ ấm lòng biết mấy
Cả cuộc đời mẹ không cần con thấy
Mẹ chỉ muốn nhìn con sống cảnh yên vui
Biết tự lo thân… không mãi phải sống vùi
Là mẹ đã thỏa lòng mong đợi

THƯƠNG CHA

Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành
Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che
Cha là chiếc võng trưa hè
Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào
Cha là những hạt mưa rào
Cho con uống mát biết bao nhiêu lần
Giờ đây con đã lớn khôn
Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!

NỖI NHỚ MẸ CHA

Bao năm trôi dạt xứ người .
Chỉ mong sớm được yên vui bên nhà.
Ân tình sâu lặng bao la
Tình thương cha mẹ hơn là biển khơi
Đêm nay nước mắt con rơi
Vì thương cha mẹ một đời khổ mang
Chỉ mong con được vinh quang
Tương lai tươi sáng muôn vàn ngày sau
Mẹ cha tóc đã bạc màu
Một đời lầm lũi dãi dầu nắng mưa
Tháng ngày vất vả sớm trưa
Gió sương dầm dãi bốn mùa gian chuân
Mẹ là hương sắcmùa xuân
Cha mang hơi ấm ủ từng giấc đông
Cho con giấc ngủ ấm lòng
Tình thương cha mẹ biển dâng sóng trào
Ân tình hơn ngọn núi cao
Tình thương cha mẹ dạt dào tim con
Cả đời khắc dạ sắc son
Đời đời ghi nhớ công ơn đạo đồng

Trên đây là những bài thơ ngắn về cha mẹ, giàu cảm xúc nhất. Những bài thơ này dễ đi vào lòng người. Giupban.com.vn luôn đồng hành cùng bạn, chia sẻ những stt hay về cuộc sống, tình yêu, mời các bạn cùng cập nhật nhé. Thân ái!

Thơ Hay - Tags:
DMCA.com Protection Status | Sitemap | Mail