Chùm thơ về mẹ, tình mẹ cao cả hay, giàu cảm xúc nhất

Những bài thơ về mẹ giàu cảm xúc luôn để lại trong lòng người đọc một chút gợi, mang lại cho mọi người nhiều cung bậc cảm xúc thú vị nhất. Những bài thơ hay, ý nghĩa sẽ giúp bạn bộc lộ sự biết ơn công ơn dưỡng dục bậc sinh thành, những giọt nước mắt, mồ hôi xen lẫn để nuôi con nên người. Ngay dưới đây, chúng tôi xin tổng hợp những bài thơ hay, ấn tượng nhất nhé.

Nội Dung Bài Viết

Thơ về mẹ sưu tầm

Những bài thơ về mẹ sưu tầm được nhiều bạn trẻ yêu thích. Đọc những bài thơ này sẽ giúp bạn luôn vui vẻ, có thêm động lực để cố gắng vững tin tiếp bước trong cuộc sống. Dưới đây là tổng hợp hợp những bài thơ hay, truyền tải thông điệp sâu sắc nhất.

MẸ NHƯ TRỜI BIỂN BAO LA

Thơ: Hoài Thương
Mẹ ơi đêm đã khuya rồi
Ở bên hiên vắng con ngồi đếm sao
Nỗi niềm gửi tới trời cao
Lệ cay khoé mắt lẫn vào bóng đêm

Hiu hiu gió lạnh bên thềm
Tâm tư trĩu nặng càng thêm vỡ oà
Cuộc đời bao nỗi xót xa
Phủ lên mái tóc mẹ già của con

Trách mình chữ hiếu chưa tròn
Tuổi già chân yếu mẹ còn chuân chuyên
Hao gầy giấc ngủ chẳng yên
Biết bao lo lắng muộn phiền vì con

Mẹ ơi bể cạn non mòn
Trong tim con mãi vẫn còn khắc ghi
Dù đời ngang trái thị phi
Nhưng con có mẹ chuyện gì cũng qua.

KÝ ỨC LỜI RU

Thơ: Ho Nhu
Tôi về tìm lại lời ru
Mẹ ca thuở trước để bù tuổi thơ
Con cò, con vạc ngu ngơ
Cành mềm cũng đậu để mờ lộn ao

Lời ru êm dịu ngọt ngào
Vọng theo tôi mãi tiếng rao “bà còng”
“Bà đi qua quảng đường cong”…
“Cái tô, cái tép” thật lòng hảo tâm

Gặp người con gái xứng tầm
Chọn nơi tra hạt ươm mầm gieo cây
Thế rồi chờ đợi tháng ngày
Trúc mai hợp phận nắm tay lên thuyền

Phận em là gái thuyền quyên
Cầu mong thắm đượm hợp duyên anh hùng
Trúc mai muốn hợp tương phùng
Lời ru của mẹ muốn chung lối về

Nhưng rồi cách trở sơn khê
Đâu còn lời hẹn thóc thề đã trao
Đâu còn câu hát ngọt ngào
Chuyện tình hai ngã mãi vào giấc mơ.

LỤC BÁT MẸ

Thơ: Phan Hạnh
Cả đời mẹ vẫn theo con
Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang
Muối dưa nghịch cảnh trái ngang
Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui

Xua đi bao cảnh bùi ngùi
Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân
Dũa mài rèn luyện bản thân
Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành

Mẹ cười hoa nở tươi xanh
Con vui thấy mẹ hiền lành đáng yêu
Cho dù cuộc sống liêu xiêu
Nhờ Người con hiểu được điều thâm sâu

Vững tay vượt sóng bể dâu
Sẻ chia chung sức thương nhau thật lòng
Tuy chưa hoàn hảo thắm hồng
Nhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.

 NÓI VỚI MẸ

Thơ: Nắng Mai
Con đang lớn trong vòng tay mẹ
Từng phút giây mạnh mẽ vươn mình
Con trong mắt mẹ lung linh
Gối mềm đón nhận ân tình mẹ trao

Đưa con tới ngọt ngào êm giấc
Giữa mưa phùn gió bấc nằm say
Mái nhà là một vòng tay
Là hời ru hỡi chan đầy tình thương

Mẹ hứng trọn phong sương bão vũ
Dành con phần bầu vú sữa ngon
Lớn trong dáng mẹ hao mòn
Gói tình ngụm sữa chở con vào đời

Tình mẹ lớn như trời biển rộng
Ban cho con sự sống hình hài
Cho con nhìn ánh nắng mai
Dắt dìu đưa lối tương lai diệu kỳ

Mỗi bước đi ngay mai chập chững
Ngã đau nhờ mẹ dựng con lên
Luôn luôn có mẹ kề bên
Ơn đời ban tặng mẹ hiền cho con.

CON MƠ MỘT NGÀY

Thơ: Quý Phương
Con biết thời gian từng phút cứ trôi
Nhưng vẫn muốn một lần thôi níu lại
Trở về ngày xưa cạnh bên Mẹ mãi
Dù khó nghèo nhưng ta lại yêu thương

Đầy ắp trong mơ chân bước đến trường
Hàng cây ngã nghiêng bên đường xào xạc
Chim trên cành chuyền líu lo ca hót
Bờ đê trên đồng in bước con đi

Lúa mơn xanh như con gái dậy thì
Tiếng người cấy cày ruộng vừa mới gặt
Khói tỏa thơm mùi rạ ai vừa cắt
Gom lại đốt đồng cay mắt trẻ thơ

Nơi sân nhà con ngồi đó đợi chờ
Bóng Mẹ thoáng vừa về ngang đầu ngõ
Chân sáo chạy nhanh líu lo mừng rỡ
A Mẹ chợ về có bánh gì không

Tuổi thơ ơi sao đọng mãi trong lòng
Là dáng Mẹ tôi chợ chiều chợ sáng
Đêm từng đêm cùng Mẹ ngồi ca hát
Bắt con cua về cho Mẹ nấu canh

Mấy mươi năm rồi thắm thoắt trôi nhanh
Ký ức tuổi thơ con không quên được
Ngày Mẹ mất đi con thầm ao ước
Một lần trong đời quay ngược thời gian.

 MẸ

Thơ: Phương Trang
Bởi mẹ khổ làn da xạm nắng
Cả một đời gánh nặng nuôi con
Trăng khuya còn lúc héo mòn
Thân người còm cõi nước non vơi đầy

Công trời biển mẹ đây có kể
Bao nhọc nhằn tiếp kế đến nay
Mồ hôi thánh thót luống cày
Cho con cơm trắng đêm say giấc nồng

Cơm chan lệ hè đông lạnh nóng
Nhường cho con áo mỏng mẹ mang
Quay đi nước mắt hai hàng
Đem về hạnh phúc nắng vàng thương yêu.

MÃI GỌI MẸ ƠI

Thơ: Sương Trần
Cuối Đông se lạnh cõi lòng
Đời con sao mãi long đong giữa đường
Mẹ ơi nỗi nhớ vấn vương
Xuân về năm ấy muôn phương bộn bề!

Vì đời trọn nghĩa phu thê
Đắng cay cam chịu biết về nơi đâu!
Xót xa con mãi ôm sầu
Mẹ như tia nắng ngẫng đầu gọi con!

Chim non cất tiếng héo hon
Tìm về tổ ấm biết còn được không?
Thương con mẹ phải đắng lòng
Ngược xuôi chia sẻ cái vòng thế gian!

Mong con trẻ khỏi gian nan
Thoát cơn hoạn nạn muôn vàng khó khăn
Xót lòng mẹ biết hay chăng!
Tim con thổn thức báo rằng mẹ ơi!

Bây giờ dù có chơi vơi
Lòng con mãi nhớ những lời mẹ ru!
Bài ca vọng mãi nghìn thu
Bao la lòng mẹ chỉnh chu muôn đời!

Đêm nay nghìn vạn sao rơi
Thay lòng xin lỗi ngàn lời mẹ yêu!
Thấm sâu nhận thấy bao điều
Tháng năm bên mẹ đậm nhiều tình thương!

Rồi đây trên khắp nẽo đường
Con yêu của mẹ bốn phương vọng về!
Một thời kỷ niệm say mê
Phút giây đầm ấm hương quê mặn mà!

Tình yêu của mẹ bao la
Nhớ thương phụ mẫu thiết tha dâng trào!
Mẹ ơi! Mãi gọi ngọt ngào!
Trọn đời ghi nhớ khắc vào tim con!

CHIẾC BÓNG THU VÀNG

Thơ: Võ Anh Tài
Thu về khi lá còn non
Gió hiu hiu lạnh làm con nhớ nhiều
Dáng Mẹ gầy gò thân yêu
Áo nâu trăm mảnh sớm chiều gian nan

Mẹ chưa được phút thanh nhàn
Cơm thì khoai độn với ngàn đắng cay
Cái nghèo quanh quẩn đâu đây
Bữa kia còn thiếu bữa này đã sang

Đời như chiếc bóng thu vàng
Chợ khuya quang gánh nhịp nhàng Mẹ rao
Vang xa từng tiếng ngọt ngào
Dứt câu nghe lệ dâng trào… ai hay.

NHỚ MẸ NƠI QUÊ

Thơ: Thanh An
Đêm về tỉnh mịch phủ màn sương
Một bóng mẹ tôi dưới vệ đường
Lượm nhặt ve chai giành để bán
Cho con mua sách học ra trường

Giờ đây con trẻ đà khôn lớn
Nhớ lắm xưa kia mẹ rất thương
Ki cỏm từng hào xu cắc lẻ
Mẹ tôi sánh tựa ánh hào dương

Nay con đi biệt sống tha phương
Tìm kiếm sự nghiệp mọi nẻo đường
Để mẹ cô đơn nhà trống vắng
Lòng con hoài nhớ vọng quê hương.

THÔI.. TA VỀ VỚI MẸ TA

Thơ: Nguyễn Dũng
Thôi…ta về với mẹ ta !
Sau lưng bỏ lại phong ba đoạn trường
Tìm quen hình bóng thân thương
Dáng còng lưng Mẹ tóc sương phủ mờ.

Lời ru dọc cõi ấu thơ
Một sương hai nắng Mẹ giờ tám mươi
Con đi biền biệt xa xôi
Thời gian lặng lẽ cuốn trôi tuổi già.

Thôi…ta về với Mẹ ta!
Đơn sơ cũng mãi mãi là hương quê
Về đây bến nước triền đê
Ầu ơ…thèm tiếng vỗ về trong nôi.

Thời gian ơi…hãy ngừng trôi !
Để cho Mẹ mãi cùng tôi trên đời
Long đong trọn kiếp con người
Buồn nghe nước mắt chảy xuôi…xế tà.

Thôi…ta về với Mẹ ta !
Dù no dù đói vẫn là QUÊ HƯƠNG.

NHỚ MẠ

Thơ: Lê Văn Nhơn
Đã lâu lắm chưa về thăm mạ
Ăn bữa cơm giòn giã thơm ngon
Canh cà rau muống bàn tròn
Gia đình sum họp còn hơn thiên đường

Con kính chúc ở phương xa đó
Mẹ thật vui đừng có u sầu
Để cho mẹ mãi sống lâu
Để cho mẹ mãi bạc đầu với cha

Con xin hứa về nhà thăm mẹ
Ngày tết âm con sẽ kề bên
Vòng tay nống ấm lâu bền
Của cha lẫn mẹ cộng thêm nụ cười.

MẸ LÀ TẤT CẢ

Thơ: Vũ Thắm
Về bên mẹ con lại thấy bình yên
Không lo lắng chẳng muộn phiền như trước
Khỏi đợi chờ, rồi còn lo cơm nước
Nén nỗi lòng cô độc bước trong đêm

Ở cạnh mẹ con hạnh phúc nhiều thêm
Mong buổi tối mẹ êm đềm giấc ngủ
Yêu thương con biết bao nhiêu cho đủ
Bao lỗi lầm chuyện cũ mẹ thứ tha

Ngồi với mẹ nhớ những ngày tháng qua
Bởi ích kỷ con rời xa mẹ mãi
Biết nhiều khi mẹ trầm tư khắc khoải
Giận con khờ chưa biết phải tính sao

Ngủ với mẹ gối đầu cứ ước ao
Thèm đùa giỡn như ngày nao còn nhỏ
Bên ngoài kia trăng đang dần sáng tỏ
Bao lời khuyên con lỡ bỏ ngoài tai

Để giờ đây tuổi xuân đã chớm phai
Con xin lỗi! Con đã sai Mẹ ạ
Mẹ vì con lao tâm còn vất vả
Chỉ mẹ hiền là tất cả đời con!

MẸ

Tác giả: James Carlot

Mẹ là giấc mộng đời con
Tuyệt vời từ mẫu nét son đậm màu
Mẹ là thước ngọc gởi trao
Lời hay ý đẹp khắc vào tim yêu

Mẹ là mơ ước thật nhiều
Tương lai rạng rỡ như điều mẹ mơ
Mẹ là tha thướt vần thơ
Mượt mà dáng vẻ ban sơ mẹ hiền

Mẹ là nỗi nhớ triền miên
Khi xa rời mẹ lòng liền xót xa
Mẹ là tiếng hát lời ca
Ru con giấc ngủ trăng ngà bên song

Mẹ là nắng ấm mùa đông
Soi xuyên băng giá ấm tình đậm sâu
Mẹ là những giọt mưa ngâu
Gội đi sạch sẽ âu sầu của con

Mẹ là năm tháng hao mòn
Tóc đen đã bạc gót son đã trầy
Mẹ là mơ ước đắp xây
Dìu con trẻ bước đường đầy chông chênh

Mẹ là giấc ngủ kề bên
Tiếng đưa kẽo kẹt vượt trên tháng ngày
Mẹ là tình nghĩa không phai
Núi cao biển rộng không tày mẹ yêu

Mẹ là tấm áo dệt thêu
Cho con đấp ấm quạnh hiu khi buồn
Mẹ là suối ngọc trào tuôn
Xuôi về con nhỏ nghìn muôn năm rồi

Mẹ là năm tháng nổi trôi
Cho con cặp bến lên ngôi huy hoàng
Mẹ là tất cả cao sang
Mẹ là tiếng nói con mang suốt đời.

Thơ về mẹ 4 chữ hay, giàu cảm xúc

Những bài thơ về mẹ 4 chữ được chia sẻ rần rần trên mạng xã hội. Những bài thơ hay, xúc động mang lại nhiều cung bậc cảm xúc thú vị nhất. Cùng nhau cập nhật những bài thơ hay, ý nghĩa nhất nhé.

Bài thơ số 1:

Mẹ là tia nắng

Cho con hi vọng

Mẹ là bình minh

Sưởi ấm lòng con

Mẹ làm tất cả

Chỉ mong cho con

Có một tương lai

Tươi sáng ngời ngời

Bài thơ số 2:

Hi sinh tuổi xuân

Mẹ vẫn giữ gìn

Cho em khôn lớn

Ốm đau , bệnh tật

Mẹ vẫn kề bên

Ngày cũng như đêm

Ân cần chăm sóc

Đến khi đi học

Mẹ vẫn bên mình

Từ lúc bình minh

Mẹ lo cơm nước

Đến khi về rước

Cơm đã sẳn sàn

Chỉ việc vào bàn

Ăn no, xong nghĩ

Đến khi đi thi

Mẹ không ngủ được

Váy trời ban phước

Cho thằng con thi

Bất cứ câu gì

Cũng đều làm đúng

Mẹ mừng con trúng

Đậu vào trường cao

Mẹ cực cở nào

Cũng vui hớn hở

Không mong giúp đở

Hay tính công lao

Mẹ chỉ mong sao

Mai đây con lớn

Thành NHÂN có ích

Cho bản thân con

Giúp ích nước non

Trao dồi đạo đức

Mẹ dù kiệt sức

Vẫn thấy thật vui

Con hởi con ơi!

Chớ quên lời mẹ

Không nên coi nhẹ

Chữ Đức chữ TÂM

Dù có xăm xa

Muôn vàng tấc đất

Mẹ đây tâm đắc

Con mẹ…thành NHÂN

Bài thơ số 3:

Mẹ là dòng sông

Cho tôi tắm mát

Mẹ là khúc hát

Ru tôi lớn khôn

Bài thơ số 4:

Nước chảy trên sông

Như đong tình mẹ

Gió đưa nhè nhẹ

Như kể công cha

Đứa con xa nhà

Mắt sa giọt lệ

Thành đô hoa lệ

Lắm kẻ điêu ngoa

Nhớ mẹ nhớ cha

Nhớ nhà thửa nhỏ

Mái tranh vàng võ

Ngắm tỏ sao trời

Tiếng mẹ à ơi

Hiên đời xơ xác

Cơm độn khoai lát

Mẹ gạt phần cơm

“Ăn nữa đi con

Khoai ngon phần mẹ “

Vụng dại tấm bé

Mẹ bế mẹ bồng

Chập chững chạy rông

Mẹ trông từng bước

Trọn đời mẹ ước

Con được an bình

Thầm lặng hy sinh

Ôi ! tình mẫu tử .

Giờ đây xa xứ

Lòng cứ quặn đau

Nhớ mẹ làm sao

Tuôn trào cảm xúc

Tình theo nét bút

Cạn trút bầu thơ

Bốn chữ lượn lờ

Như mơ về mẹ

Gửi các bạn trẻ

Yêu mẹ thương cha

Hiếu đạo gia hòa

Cả nhà hạnh phúc.

Bài thơ số 5:

Lòng mẹ bao la

Biển cả một tình

Tình thương con cần

Chỉ có mẹ thôi

Sóng biển dập dờn

Không bờ không bến

Biển tấp vào đâu

Có ai cứu giúp

Nơi này còn mẹ

Bơi ra tới biển

Tay ôm tay năm

Bất chấp sinh mạng

Mong con bình an

Mẹ vui tôi khóc

Đời này có ai

Như mẹ chúng ta

Hãy cố giữ gìn

Người mẹ của ta

Bài thơ số 6:

Như một giấc mơ

Khi con có mẹ

Bàn tay rất nhẹ

Mòn mỏi hao gầy

Vuốt bờ tóc mây

Tuổi con vừa lớn

Sông sâu biển lớn

Vời vợi Thái Sơn

Lời mẹ khuyên lơn

Làm sao hiểu hết

Qua bao cái Tết

Tóc mẹ thêm màu

Con đã thêm cao

Ngày thơ đi mất

Cảm tình chân thật

Không nói thành lời

Mẹ vẫn đợi chờ

Từ khi con bé

Để đến bên mẹ

Nói lời yêu thương

Vất vả nắng sương

Mẹ đâu quản ngại

Đàn con thơ dại

Khôn lớn thêm rồi

Leo tận núi đồi

Vẫn chưa thấy được

Tình mẹ biển nước

Dạt dào ru êm

Hạnh phúc bên thềm

Khi con có mẹ

Mẹ ơi chờ nhé

Lời nói yêu thương

Con sẽ thốt lên

Mẹ con tuyệt nhất

Lòng mẹ cao ngất

Con sẽ leo lên

Mãi mãi không quên

Biển trời tình mẹ

Bài thơ số 7:

Mẹ em rất hiền

đẹp hơn cô tiên

mẹ chỉ thương em

thương em nhât nhà.

Giữa buổi trưa hè

trời thì nóng gắt

mẹ em làm việc

đổ hết mồ hôi

Em thương mẹ em

em phải học hành

cố sao cho giỏi

để giúp cho mẹ

Em thương mẹ em

làm việc mệt nhọc

mai sau em lớn

giúp ích cho đời.

Mẹ không cho em

những gì em đòi

mà lại cho em

những điều có lợi.

Mẹ là duy nhất

răn dạy được em

khuyên em học hành

sẽ tốt cho mình

Khi mẹ em ốm

mẹ em ráng làm

để cho em học

mẹ ốm nặng hơn

Em thương em quý

không ai sánh bằng

mẹ như cô tiên

ban mọi phép lành.

Em quý mẹ em

là người hiền đức

chăm học chăm làm

là một tấm gương.

Bài thơ số 8:

Chín tháng mười ngày

Mẹ nâng niu con

Khi được vuông tròn

Mẹ chăm mẹ bẵm

Tuổi xanh tươi thắm

Đến lúc bạc đầu

Mẹ vẫn lo âu

Con mình bé bỏng

Từng đêm trông ngóng

Con ngủ bình yên

Tiếng nói dịu hiền

Mẹ khuyên con học

Nhận bao khó nhọc

Mẹ bao bọc con

Khôn lớn vẫn còn

Cơm nó áo ấm

Mồ hôi mẹ thấm

Bước đường con đi

Mẹ chẳng còn gì

Ngoài con tất cả

Trời cao hỉ xả

Xin nhận lời con

Để mẹ mãi còn

Bên con mãi mãi

Bài thơ số 9:

Từ tuổi còn thơ

Mẹ ầu mẹ ơi…

Bên thềm gió mát

Cho con gủ say…

Đêm khuya sương xuống

Cỏ uống sương rơi

Lơ lửng nền trời

Một vầng trăng khuyết

Như trên trời biếc

Một chiếc thyền trôi

Đêm đã khuya rồi

Mẹ còn dọn dẹp

Bài thơ số 10:

Chín tháng mười ngày

Mẹ nâng niu con

Khi được vuông tròn

Mẹ chăm mẹ bẵm

Tuổi xanh tươi thắm

Đến lúc bạc đầu

Mẹ vẫn lo âu

Con mình bé bỏng

Từng đêm trông ngóng

Con ngủ bình yên

Tiếng nói dịu hiền

Mẹ khuyên con học

Nhận bao khó nhọc

Mẹ bao bọc con

Khôn lớn vẫn còn

Cơm no, áo ấm

Mồ hôi mẹ thấm

Bước đường con đi

Mẹ chẳng có gì

Ngoài con tất cả

Trời cao hỉ xả

Xin nhận lời con

Để mẹ mãi còn

Bên con mãi mãi

Thơ về mẹ đã khuất

Ai còn mẹ đừng làm mẹ buồn, đừng để lệ trên đôi mắt mẹ nghe con. Những bài thơ về mẹ đã khuất thấm đẫm nước mắt, trao gửi những lời thân thương, nặng trĩu tâm tư tới người mẹ quá cố nhé.

Thơ Về Cha Mẹ: Nhớ Mẹ

Đêm nay nhớ mẹ biết bao
Mẹ yêu mẹ ở nơi nào mẹ ơi
Xa xôi cách trở trần đời
Còn đây mãi mãi những lời yêu thương

Tim đau nhói lòng quặn thắt
Nghĩ đến mẹ hiền nước mắt dài tuôn
Nỗi đau mất mẹ con buồn
Tình thương mẹ mãi vẫn luôn trong lòng

Mẹ ơi con ước con mong
Được mẹ yên ấp trong vòng tay yêu
Quẩn quanh bên mẹ sớm chiều
Nghe mẹ dăn dạy những điều phải hay

Luôn luôn được nói lời này
“Con yêu mẹ lắm” hàng ngày mẹ ơi
Được tâm sự thủ thỉ lời
Nhọc nhằn chia sẻ cho vơi lỗi lòng

Lệ tràn miệng đắng mắt cay
Quạnh hiu vắng Mẹ tháng ngày dài thêm
Mẹ đã đi rồi con mất Mẹ !
Mẹ còn đâu nữa Mẹ hiền ơi…
(Trần Lợi – Thơ lục bát tưởng nhớ về mẹ)

Lễ Mẹ, Khóc

Thui thủi mình con giữa chợ đời
Chiều nay nhớ Mẹ qúa đi thôi
Hải hà công đức như sông biển
Thiên địa thương yêu tựa đất trời
Suốt kiếp chỉ lo con trượt ngã
Một đời quên mất Mẹ thân côi
Bao người Lễ Mẹ mừng vui chúc
Thơ thẩn con ngồi khóc Mẹ thôi
(Lê Du Miên – Thơ thất ngôn bát cú nhớ mẹ)

Đêm Vu Lan Nhớ Mẹ

Trăng khuya ngời sáng ánh Vu Lan
Quê cũ trùng khơi biệt ngút ngàn
Khắc khoải lòng con hoài nhớ mẹ
Cao vời tuổi hạc lắm gian nan

Bông hồng cài áo tủi lòng con
Lạc lõng tha hương dạ héo hon
Người ta mất mẹ cài hoa trắng
Tôi phận đơn côi – Mẹ vẫn còn

“Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau”
Trớ trêu cho cảnh thương đau
Biển Đông sóng vỗ dạt dào tình thâm

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”
Mơ ngày mẹ sống bên ta
Cúc vàng dâng mẹ làm quà Vu Lan

Mẹ ơi mẹ có biết không?
Đời con vắng mẹ như còng mất ngoe!
(Trường Phong)

Mất Mẹ

Phụ mẫu xa rồi nghĩ xót thân
Giờ đây cách biệt tủi dương trần
Con khờ tối lại mong đầu ngõ
Cháu dại chiều qua đợi trước sân
Tiếng dạy hôm nào nay vẫn nhớ
Lời khuyên bữa nọ mãi luôn cần
Hoa cài trắng ngực hương trầm tỏa
Nấc nghẹn âm thầm lễ báo ân
(Hoàng Hiện)

Mất Mẹ

Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là hết khổ đi rồi

Chuông chùa lạnh rơi rơi
hoàng hôn phủ quanh mồ
tôi thấy tôi mất mẹ
như mất cả bầu trời
(Xuân Tâm – Thơ 5 chữ nhớ mẹ đã mất)

Sắc Hoa Nhớ Mẹ

Hoa trắng con cài mất mẹ rồi.
Chạnh lòng nhớ mẹ dạ khôn nguôi.
Lời ru một thuở đâu còn nữa.
Đau khổ muôn trùng lệ mãi rơi.

Lần lựa thời gian cứ đẩy đưa.
Tình con thương mẹ biết sao vừa.
Mẫu từ hiền dịu đâu còn nữa.
Khó thể tìm ra được thủa xưa.

Mẹ đã cho con những ước mơ.
Tình thâm mẫu tử đến vô bờ.
Chiều tàn bóng mẹ mờ hư ảo.
Chuối chín trên cây rụng bất ngờ.

Con mất mẹ rồi sống vất vơ.
Đường đời gian khổ đến bơ phờ.
Trong mơ cứ nghĩ là còn mẹ.
Tĩnh giấc giật mình dạ ngẫn ngơ.

Mỗi lần nhớ mẹ lệ rơi tuông.
Đau xót tim con nhũng nỗi buồn.
Kỷ niệm ngày xưa còn nhớ mãi.
Thương con mẹ khổ đến ngập hồn.

Một đời của mẹ đẫm phong sương.
Snh tử biệt ly chuyện khó lường
Duyên nghiệp tự lòng nào biết trước.
Con mất mẹ rồi mất yêu thương.

Hoa trắng con cài lên ngực này.
Con tim nức nở nhận niềm đau.
Công ơn của mẹ chưa đền đáp.
Mẹ đã đi rồi con khóc đây.

Nguyện cầu hồn mẹ ngủ nồng say.
Tỉnh tọa thiên thu đất PHẬT này.
Con trẻ trần gian buồn vĩnh biệt.
Một thân Côi cút sống lưu đày.
(Vũ Hùng Việt)

Biết Tìm Mẹ Đâu?

Sao con gọi Mẹ không ơi?
Lòng con buồn lắm một trời xót xa!
Sáng nay Mẹ nói rằng là:
“Chiều về Mẹ sẽ mua quà cho con…”
Và rồi con đợi mỏi mòn.
Mẹ về đất lạnh bỏ con nơi này!
Lệ lòng sao quá đắng cay.
Trời ơi sao nỡ sắp bày biệt ly.
Mẹ ơi! Về với con đi…
Đừng xa con nhé đừng đi một mình!
Mẹ nằm yên đó lặng thinh.
Để con ở lại chỉ mình con thôi.
Giờ con mất Mẹ thật rồi!
Từ nay con sống mồ côi nơi này!
Mẹ về với gió ngàn mây…
Con tìm đâu được tháng ngày xa xưa.
(Ngọc Nghĩa – Thơ lục bát tưởng tiếc mẹ nơi xa)

Mẹ Và Con ( 2 )

Cơn mưa lớn cho bùn non ngập nước
Mẹ khom người trên mảnh lúa tươi xanh
Cưu mang con vừa thôi tuổi tròn trăng
Giấc ngủ thiếu miếng cơm ăn dè dặt.

Con đường xình lầy mẹ rút chân từng bước
Miếng vải dầy cột bụng đỡ con lên
Đường trơn lắm con ơi mẹ trượt ngã mấy lần
Thân non nớt, tuổi đời còn non nớt.

Có những đêm cơn mưa dài không ngớt
Vài ánh đèn leo lét kẻ đi qua
Một thân một mình mẹ lắm lo xa
Ngồi dựa lưng vào vách tre để ngủ.

Con giẫy trong lòng trưa hè nắng lửa
Mảnh áo trên mình không đủ mát cho con
Biết làm sao đây chiếc nón lá lại mòn
Mẹ xoay người đưa lưng về phía trước.

Trái bí non mẹ luộc lên lấy nước
Làm canh chan nuôi con lớn từng ngày
Sanh con ra mẹ hơ hổng đôi tay
Con đã mất mẹ chết niềm mong ước.

Bao năm rồi con vẫn theo từng bước
Thương nhớ về con mãi mãi một hình hài
Nhỏ bé lắm con ơi ! Nhưng vẫn nối dài…
(Vân Minh)

Nhớ Mẹ

Nhớ mẹ lắm khi thu về se lạnh
Mắt mẹ buồn lo lắng nỗi xa xăm
Mẹ nhìn con với nỗi nhớ thẳm thăm
Biết mai này mẹ xa con mãi mãi

Con đau đớn biết mẹ không khỏe lại
Dáng hao gầy mẹ mệt mỏi dường bao
Rồi tháng ngày hốc hác lại xanh xao
Mang trọng bệnh mẹ chỉ nằm thiêm thiếp

Thương mẹ lắm chẳng biết làm chi hết
Biết làm sao để cứu mẹ bây giờ
Mỗi phút giây con hồi hộp đợi chờ
Mong cho mẹ sớm được mau bình phục

Con cố gắng đút mẹ từng hớp sữa
Mà nghe tim đau nhói cứ giăng đầy
Mẹ nằm đó với thân xác hao gầy
Con đau lắm – biết mẹ buồn rưng lệ

Mẹ cố gắng hớp từng thìa sữa nhẹ
Chỉ mong rằng – mẹ khỏe lại cùng con
Nhưng bệnh tình mỗi lúc lại nặng hơn
Mẹ ra đi – bỏ con thơ – vĩnh viễn…

Nỗi buồn nào hơn nỗi mất mẹ đây
Con đau lắm – nghe tim mình – vụn vỡ
Con ôm mẹ- mà lòng, rưng rưng lệ
Mùa thu về con nhớ mẹ – mẹ ơi…

Rồi từ đây – con mãi mãi đơn côi
Nơi xa xứ một mình ôm gối lệ
Để đêm về riêng lòng con than thở
Nỗi đau nào hơn mất mẹ _ người ơi.
(Đức Nguyên)

Thương Nhớ Mẹ Hiền

Từ đây con mất mẹ rồi
Hương lòng một nén nghìn đời cácg xa
Người ta có mẹ có cha
Mà sao con mẹ bỗng là mồ côi

Mẹ đi về chốn xa xôi
Đau lòng con lắm mẹ ơi sớm chiều
Còn ai hết dạ thương yêu
Còn ai dạy bảo những điều phải ngay

Mẹ về bên Chúa với ngài
Để con ở lại đêm ngày nhớ thương
Vòng tay cung kính nén hương
Thương cho đời mẹ vì con tảo tần

Đời mẹ là cả gian truân
Nuôi đàn con dại chẳng màng tấm thân
Một đời khổ cực tháng năm
Chỉ mong con được muôn phần ấm no

Hiếu tình con vẫn chưa lo
Chén cơm bát nước cho người mẹ thương
Giọt mưa chảy ngược trong lòng
Vẫn nghe tiếng mẹ như còn đâu đây

Trên đây là những bài thơ về mẹ hay, ý nghĩa nhất. Nếu bạn yêu thích những vần thơ thì hãy cùng đồng hành với giupban.com.vn để đọc những bài thơ hay về cuộc sống, tình yêu nhé. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết trên.

Thơ Hay - Tags:
DMCA.com Protection Status | Sitemap | Mail